Nếu đã đọc Người đua diều và Ngàn mặt trời rực rỡ thì sẽ rất nhiều người có mong muốn đọc tiếp Và rồi núi vọng của Khaled Hosseini. Là người đặc biệt thích hai cuốn sách trước, tôi đã rất kỳ vọng vào cuốn sách này. Thế nhưng, nói một cách thành thực thì tôi đã thất vọng khi gấp trang sách cuối cùng lại. Vẫn là một câu chuyện về Afghanistan. Về những số phận, bi kịch hoặc không, theo cách nhìn của mỗi người. Nếu tách từng câu chuyện thì có thể khiến người đọc xúc động và suy nghĩ rất nhiều. Thế nhưng tiếc một cái là tất cả những câu chuyện đó lại ở trong một mớ rối rắm những câu chuyện được cộng lại, được tổng hợp. Rõ ràng, những nhân vật đều có liên quan đến nhau. Thế nhưng cái liên quan chỉ đơn giản là ở việc họ vô tình gặp nhau, hoặc sống cùng nhau hoặc vân vân những thứ khác. Vấn đề là rốt cuộc, tôi không hiểu vai trò của họ trong câu chuyện của anh em Pari (cuối cùng, tôi không chắc họ có phải nhân vật chính hay không). Trong suốt thời gian đọc, tôi đều trong trạng thái đi tìm mạc...